Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

GIAO LƯU BẠN G+

KỂ TỪ NGÀY ẤY, THÁNG BA...

 (Nhập vai nhân vật từ bài thơ Chúc 8/3 của tác giả TRẦN MINH LÊ - noreply-comment@blogger.com)
Hân hạnh "rinh" anh về nhà.......


Còn bao
Mái tóc ngẩn ngơ
Không hoa quà chúc
Bơ vơ một mình
.
Ngày vui
Nghĩ thẹn môi xinh
Cũng xuân vờn nắng
Sao mình đơn côi
(Chúc 8/3)
. Ai mà nói đúng cảnh ngộ và tâm trạng của tui vậy ha ?




  1. Thế ra
    Ngân cũng ngẩn lòng
    Bên song nhìn chúng
    Lòng vòng chúc nhau
    .
    Hay là
    Ta gói chung sầu
    Thành một tròn vạnh
    Bến cầu nhớ nhau ....
  2. Thật lòng
    Người muốn vậy sao ?
    Mối sầu cộng lại
    Chia nhau ...  thêm sầu

    Thôi đành
    Đứng ở bên cầu
    Nhìn vầng trăng khuyết
    Ôm sầu nhớ ai....

  3. Ơ hay
    Thu rồi đông phai
    Lại tràn xuân nhớ
    Nối dài mùa thương
    Cớ gì
    Thả nhớ dọc đường
    Rồi gom lại cả
    Niềm thương gói lòng .................
  4. Phải chăng
    Phận số long đong
    Mùa xuân cũng cạn
    Theo dòng tương tư
    Mùa đi
    Người cứ hững hờ
    Để lòng thổn thức
    Bơ vơ thêm sầu !!!!!!!

  5. Đời này
    Bao mùa khắc âu
    Canh đêm đếm nhớ
    Sụt sầu tình trôi
    .
    Vì rằng
    Vỡ ước mơ tôi
    Bốn mùa hoang lạnh
    Một trời lòng đông
    Hà Thành
    Người cứ theo dòng
    Riêng tôi lặng lẽ
    Bến đông lạnh lùng -
  6. Vì đâu
    Ta chẳng tương phùng
    Người về lặng lẽ
    Lạnh lùng bến đông
    Còn đây
    Mưa ngại gió ngùng
    Bao giờ nắng đẹp
    Ấm lòng đơn côi ???

  7. Tình đời
    Lữ thứ dặm trôi
    Vin cánh bèo dạt
    Gửi lời nhớ nhung
    Thế mà
    Mưa gió bão bùng
    Chữ tàn ly biệt
    Theo cùng bước chân .............
  8. "Ôm lòng
    Đòi đoạn xa gần
    Chẳng vò mà rối
    Chẳng giần mà đau"
    Bao giờ
    Ta gặp được nhau
    Chút thân bèo bọt
    Dám đâu mơ nhiều !!!!!!.........

  9. Ai cấm
    Lòng mộng phiêu diêu
    Chỉ lo người trách
    Lắm điều thẩn thơ
    .
    Mà rằng
    Cứ ước vu vơ
    Biết đâu trăng thả
    Miền mơ tím lòng ..............
  10. Duyên tình
    Sao mãi long đong ?
    Ngồi ru giấc mộng
    Cho lòng ngẩn ngơ.
    Tình buồn
    Cứ ước vu vơ
    Bao giờ người đến
    Bao giờ đến cho ???????.......

  11. Tìm về
    Với chốn hằng mơ
    Có còn không nhỉ
    Vần thơ mộng đời
    Hay là
    Cứ cợt đùa trôi
    Rồi xuân tàn tạ
    Héo lời em ơi -
  12. Tình đời
    Cứ vậy mà thôi
    Một lời đã nói
    Một lời ruột gan
    Cớ sao
    Tình vẫn dở dang
    Coi là đùa cợt
    Phũ phàng lòng đau !!!

  13. Sông tình
    Ai dò nông sâu
    Còn kia bên lở
    Lòng đau bên người
    Xa thương
    Cách biệt dòng trôi
    Chỉ vì thề ước
    Dặm trôi sông buồn .......
  14. Người buồn
    Non nước cũng buồn
    Ai dò cho thấu
    Ngọn nguồn nông sâu
    Tình đời
    Đâu dễ gặp nhau
    Nếu còn toan tính
    Dòng đau sông sầu !!!!!!!!..........

  15. Thì thôi
    Nhạt thả bến cầu
    Vớt lên nỗi nhớ
    Trong sâu thẳm lòng
    Để rồi
    Trôi tuột long đong
    Trơ lại mảnh nhớ
    Đọng trong tình trường ............
  16. Rồi mai
    Mỗi đứa một phương
    Đem chôn mảnh nhớ
    Bên đường cho sâu
    Chôn rồi
    Có bớt chi đâu
    Nhớ thời vẫn nhớ
    Tình sầu thiên thu !...........

  17. Em đi
    Tìm trái mù u
    Cho anh ở lại
    Thiên thu ngậm sầu
    Mù u
    Em tìm nơi đâu
    Mà đời vẫn thế
    Ru sầu đời em -
  18. Còn đâu
    Mắt ướt môi mềm
    Còn đâu sóng sánh
    Bên thềm tóc bay ?
    Người về
    Để nhớ nơi đây
    Bao giờ cho hết
    Tháng ngày ngóng trông ??????????

  19. Ra đi
    Lòng anh gió đông
    Hẹn ngày trở lại
    Chỉ hồng se tơ
    Gửi lại
    Đủ một vần thơ
    Đong đầy khúc ái
    Bến chờ biết không ?..............
  20. Quản chi
    Ngày tháng ngóng trông
    Chỉ mong giờ phút
    Tương phùng bấy nay
    Bồ hòn
    Những đắng cùng cay
    Ngày mai có ngọt
    Có say tình nồng ?????????

  21. Em ơi
    Mưa hết -nắng hồng
    Hết đông xuân đến
    Vôi nồng trầu cay
    Trầu xanh
    Cuộn lát cau này
    Đỏ môi hạnh phúc
    Tình say bên tình .................
  22. Bao giờ
    Trở lại bình minh
    Một ngày nắng đẹp
    Duyên tình hằng mong ?
    Bao giờ
    Trầu quyện tình nồng
    Bao giờ đông cạn
    Cho lòng sang xuân ????????

  23. Đấy em
    Xuân lòng rất gần
    Hoa đời định mệnh
    Phân vân làm gì
    Ngày trôi
    Nó đuổi xuân đi
    Dùng dằng chi để
    Bạc đi xuân chiều ........
  24. Thả vào
    Nỗi nhớ phiêu diêu
    Xuân chiều đã bạc
    Lòng nhiều tơ vương
    Mong sao
    Gặp được người thương
    Cùng nhau đi trọn
    Con đường ta xây !...

  25. Ừ nhé
    Tình đã đong đầy
    Ta cùng ghép mộng
    Xum vầy nhé ai
    Cho đêm
    Hết những mộng hoài
    Cùng chung hơi thở
    Sớm mai cùng cười !
  26. Ý người
    Đã quyết một lời
    Duyên tình tươi đẹp
    Một đời em mong !
    Nhưng còn
    Giữ đạo làm con
    Ta thưa thầy mẹ
    Cho tròn trước sau ........

  27. Ừ em
    Chữ lễ làm đầu
    Em thưa cha mẹ
    Tròn câu thương lòng
    Cho mình
    Vẹn một nhớ mong
    Trăng yêu tròn vạnh
    Hương thầm em ơi -
  28. Đêm nay
    Trăng cuối tháng rồi
    Một vầng trăng xế
    Cuối trời soi chung .
    Sao bằng
    Trăng ở trong lòng
    Vẫn luôn tròn vạnh
    Thủy chung suốt đời !

  29. Thế là
    tròn vạnh trăng rồi
    Lời thương tràn ngập
    Khắp trời xuân hoa
    Bây giờ
    Ta đã bên ta
    Thiên thu em nhé
    Mình ta ta mình -
  30. Một lời
    Đã hẹn đinh ninh
    Vầng trăng còn đó
    Chứng minh duyên này
    Mong sao
    Mãi được sum vầy
    Đôi bên thầy mẹ
    Đong đầy tin yêu !.......

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

ĐẾN VỚI BÀI THƠ HAY


 

ĐỌC BÀI THƠ "CON ĐƯỜNG CỦA MẸ"

CỦA TÁC GIẢ XUÂN LONG NGUYỄN

                                             ()

Dẫu nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên.
 

                                     (Thơ vui về phái yếu - Xuân Quỳnh)

         Không biết tự bao giờ, hình ảnh người mẹ đã đi vào văn chương với những dòng vô cùng chân thực và cảm động thiết tha. Trong lòng những người con, mẹ là đấng sinh thành cho con sống giữa cuộc đời này. Mẹ là người cho con tình yêu thương, cho con bài học đầu tiên làm người. Mẹ chịu nhiều gian khó, khổ đau, hi sinh nhẫn nhịn, đắng cay âm thầm để nuôi dạy con nên người. Vì vậy, với con, mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần, là nơi hội tụ những tình cảm sâu nặng nhất. Tháng ba về, ta càng xúc động hơn khi đọc những vần thơ về mẹ của tác giả Xuân Long Nguyễn:

           CON ĐƯỜNG CỦA MẸ

Men bờ tre

Mẹ đi theo lối mòn trâu dậm

Theo đường cong cha đi cày ruộng

Gánh mạ ra đồng

Nghiêng tơi che mẹ bế mẹ bồng

Cấy từng dãnh mạ vào bùn đất

Mẹ thương cây mưa dầm gió rét

Tháng ngày qua lúa đã lên xanh

Mẹ ra đồng theo lối vòng quanh

Năm đôi ba vụ...

 

Đường từ nhà mẹ băng qua chợ

Không đi xa quá buổi bao giờ

Chỉ dài lâu năm đợi tháng chờ

Chúng con đi đánh giặc

 

Ngày về gặp mặt

Đôi bàn chân mòn vẹt giơ xương

Mái tóc xanh đã ủ dầm sương

Tấm lưng thon cong tròn vòi hái

Con đường xưa giờ thêm chiếc gậy

Mẹ run rẩy vào ra

       Mở đầu bài thơ là hình ảnh người mẹ nông dân vất vả nắng mưa cùng công việc đồng áng của mình:

Men bờ tre

Mẹ đi theo lối mòn trâu dậm

Theo đường cong cha đi cày ruộng

Gánh mạ ra đồng

Nghiêng tơi che mẹ bế mẹ bồng

Cấy từng dãnh mạ vào bùn đất

Mẹ thương cây mưa dầm gió rét

Tháng ngày qua lúa đã lên xanh

Mẹ ra đồng theo lối vòng quanh

Năm đôi ba vụ...

Công việc vất vả quanh năm, mẹ không hề kêu ca hay than thân trách phận. Mẹ tảo tần và vui với công việc của mình. Mẹ giàu tình yêu với ruộng đồng, mẹ thương cây mưa dầm gió rét. Năm đôi ba vụ, thời vụ vòng quanh, con đường của mẹ cũng quanh co theo những lối mòn trâu dậm, theo những rãnh cha cày… 


Một người mẹ cũng bình dị như biết bao người mẹ nông dân khác! Đọc những câu thơ này, tôi nhớ đến hình ảnh người mẹ trong thơ Nguyễn Duy:

Mẹ ta không có yếm đào

Nón mê thay nón quai thao đội đầu

Rối ren tay bí tay bầu

Váy nhuộm bùn, áo nhuộm nâu bốn mùa.

(Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa)

Thật giản dị và có gì đó như là lầm lụi nữa! Mẹ cứ gắn bó tháng năm với con đường đi chợ, đi làm, không xa quá buổi bao giờ. Nhưng con đường của mẹ còn mang nghĩa biểu tượng: con đường đời. Vất vả. Khó nhọc. Và hơn hết là nỗi ngóng vọng, trông chờ tin những đứa con đi đánh giặc phương xa:

 Chỉ dài lâu năm đợi tháng chờ

Chúng con đi đánh giặc

Mẹ đã tảo tần vất vả, không quản khó nhọc đắng cay  nuôi con khôn lớn nên người. Nhưng bóng giặc còn đó, đất nước còn chưa yên, mẹ lại thầm lặng hi sinh hiến dâng những người con của mình cho Tổ quốc, để tháng năm dài mẹ mòn mỏi ngóng tin con. Rồi giây phút mong chờ ấy đã đến !  Người con trở về từ chiến trường, khi đã hoàn thành nghĩa vụ của người trai với đất nước, xứng với tình mẹ bao dung. Và mẹ con, sau bao năm xa cách, đã thỏa nỗi mong chờ:

Ngày về gặp mặt

Đôi bàn chân mòn vẹt giơ xương

Mái tóc xanh đã ủ dầm sương

Tấm lưng thon cong tròn vòi hái

Con đường xưa giờ thêm chiếc gậy

Mẹ run rẩy vào ra

Nhưng phút giây ấy thật lạ ! Quặn thắt lòng con vì hình hài mẹ sau năm tháng đợi chờ:  gầy yếu, tiều tụy! Tình cảm đó, nỗi chua xót đó không biểu lộ trực tiếp thành lời mà ẩn sau cái nhìn của người con về mẹ. Cái nhìn đó đã dấy lên trong tôi tình cảm thật đẹp về người mẹ ấy! Giản dị, thuần phác, lặng thầm mà bao dung, nhân hậu. Bàn chân mòn vẹt vì bao năm chân đất theo những rãnh cày, nay thêm giơ xương vì gầy yếu. Tấm lưng thon  giờ đây cong tròn vòi hái là dấu tích của một đời người gồng gánh, cấy hái, gắn với ruộng đồng. Mái tóc cũng mang màu của sương nắng thời gian, dấu tích của những thăng trầm, thao thức, lo toan, những đêm không ngủ trong đời mẹ. Hình ảnh mẹ giờ đây có nhiều đổi thay theo tháng năm, tuổi tác. Đặc biệt, con đường xưa, gắn với mỗi bước run rẩy của mẹ là hình ảnh chiếc gậy. Nghẹn ngào và xót xa biết bao nhiêu ! Nhưng cũng thật tự hào và đẹp biết bao nhiêu hình ảnh người MẸ VIỆT NAM đã sống một cuộc đời thầm lặng với những cống hiến thầm lặng cho Tổ quốc, cho cuộc đời. Có người mẹ như thế là có được niềm vinh dự đầy yêu thương và kiêu hãnh, cũng là có được tấm gương sáng cho con cháu noi theo mà tôi luyện nên người!

  Câu từ giản dị phù hợp với hình ảnh giản dị, tình cảm sâu lắng ẩn sau câu chữ... Bài thơ của anh gây xúc động biết bao người vì trong cuộc đời, mấy ai không được sống trong tình mẹ ? Hình ảnh người mẹ già vất vả gầy yếu tóc pha sương thường là điểm hội tụ của tình thương, là nơi khiến lòng con day dứt và xót xa nhiều nhất. Trong bài thơ của anh, hình ảnh người mẹ trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp của biết bao người mẹ Việt Nam từ những miền quê nghèo của Tổ quốc nặng trĩu vất vả, lo toan nhưng giàu yêu thương, giàu đức hi sinh trong cuộc đời.

Bài thơ giúp chúng ta thêm yêu và kính trọng những người mẹ Việt Nam - những người phụ nữ bình thường mà vĩ đại. Bài thơ cũng là lời nhắc nhở với những người con còn có mẹ trên đời: “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc…”. Không có tình mẫu tử thiêng liêng thì không thể có được những vần thơ xúc động đến thế.