Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

XUÂN

Xu©n...               


Róc rách suối khe
Dòng sông lấp loáng
Đong đưa sương đọng
Chồi non thật hiền.


Én mang xuân đến
Xuân chở én về ?
Ríu rít triền đê
Tràn vào biếc cỏ.

Xuân qua ngõ nhỏ
Bao tiếng reo mừng
Đào hoa tưng bừng
Ửng vàng vạt cải.

Rồi xuân mê mải
Thăm cánh đồng xa
Trải xanh mượt mà
Trên từng rảnh mạ.

Xuân còn thư thả
Chở nắng vàng tươi
Áo quần đem phơi
Mong ngày Tết đến.

Lời ai tha thiết
Mắt ai biếc ngời
Tiếng ai vui cười
Tim ai xao xuyến ?
 
Miền mơ chợt hiện
Cũng tràn biếc xuân…


NHÂN DỊP XUÂN ẤT MÙI, NGÂN ĐỖ CHÂN THÀNH GỬI TỚI BẠN BÈ GẦN XA LỜI CHÚC CÓ MỘT NĂM MỚI AN KHANG, THỊNH VƯỢNG, NHIỀU MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC !
 

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

NGƯỜI BẠN ĐỒNG HÀNH CỦA TÌNH YÊU




Ngày Lễ Tình Nhân, Ngân Đỗ xin chúc các anh chị em làng G luôn có một Tình Yêu đẹp ngọt ngào! Ngân Đỗ xin giới thiệu một câu chuyện sưu tầm để cả nhà cùng thưởng thức nhé!

Người bạn đồng hành của Tình yêu

 Người ta kể rằng, một ngày kia, tất cả các cảm xúc và tính cách cùng tụ họp trên Trái Đất. Sau khi Nhàm Chán ngáp đến lần thứ ba, Chân Thành nảy ra một ý định:
       - Bọn mình chơi trốn tìm đi!
       Chân Thành nói xong, Nhiệt Tình và Nỗ Lực đồng ý liền. Hào Hứng thì phấn khích tới mức tán thành bằng cả hai tay! Lưỡng Lự, sau khi nghĩ đi nghĩ lại, cũng bị thuyết phục cùng chơi. Thậm chí cả Thờ Ơ, vốn chẳng có hứng thú với cái gì cả, cũng muốn cùng tham gia. Còn Sự Thật, dù đồng ý tham gia nhưng lại cho rằng mình chẳng muốn trốn đi đâu cả. Kiêu Ngạo nói trò "trốn tìm" thật trẻ con, còn Nhút Nhát thì không muốn thử rủi ro.
      - Một, hai, ba... - Chân Thành nhắm tịt mắt lại và bắt đầu đếm.
      Niềm Tin bay thẳng lên trời, với Niềm Tin thì không có điều gì là không thể! Chiến Thắng thì trèo lên đỉnh ngọn cây cao nhất, và Ghen Tị chạy ngay đến nấp sau cái bóng của Chiến Thắng. Rộng Lượng đã đi trốn ở một chỗ rất bí mật, nhưng lại nhường chỗ trốn cho một người bạn. Ngược lại, Ích Kỉ đã tìm được một chỗ trốn vừa kín đáo, vừa dễ chịu, nhưng lại chẳng cho ai trốn cùng. Nói Dối thì trốn dưới đáy đại dương, tối âm u. Nồng Nhiệt và Khát Vọng thì trốn trên đỉnh những ngọn núi lửa nóng bỏng. Còn Hay Quên thì... (mm... xin lỗi nhé, mình quên mất chỗ bạn ấy trốn rồi).
      - Một triệu! - Chân Thành đã đếm xong và mở mắt ra.
      Khi lại gần hồ nước, Chân Thành tìm thấy ngay Vẻ Đẹp, cô ấy mải mê ngắm mình dưới hồ nước đến mức bị tìm thấy trước tiên. Do Dự, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng ngồi trên cái hàng rào, chẳng thể quyết định là mình sẽ nhảy xuống bên nào, thế nên cũng bị tìm thấy ngay lập tức.
     Lần lượt, Chân Thành tìm thấy tất cả mọi người: Khéo Léo trốn giữa những cọng cỏ tươi; Sầu Muộn trốn trong một cái hang tối tăm ẩm ướt; Nồng Nhiệt và Khát Vọng ở trên núi lửa. Ích Kỉ thì khỏi phải đi tìm vì cậu ta đang cuống cuồng chạy trốn ra khỏi cái chỗ tưởng như êm ấm của mình khi bị một bầy ong tấn công - và tất nhiên, chẳng có ai giúp, vì ban đầu, cậu đã chiếm chỗ trốn đó một mình. Và Nói Dối được tìm thấy trên cầu vồng (tất nhiên, đây là một lời nói dối, vì Nói Dối trốn dưới đáy đại dương cơ mà, bạn có nhớ không?).
       Nhưng chỉ còn Tình Yêu là không thấy đâu cả. Chân Thành đi tìm sau những cái cây cổ thụ, dưới những con sông, trên đỉnh núi..., nhưng Tình Yêu vẫn biệt tăm. Tình Yêu lúc nào cũng khó tìm như vậy!
       Sắp sửa bỏ cuộc, chợt Chân Thành nhìn thấy một bụi hoa hồng đầy gai đang rung rinh. Chân Thành nhặt một cành cây to và đập vào bụi hoa hồng vài lần xem có ai đang nấp không. Chợt có ai kêu thét lên rất đau đớn - gai của những bông hoa hồng đã đâm vào mắt của Tình Yêu. Quá hối hận, Chân Thành rối rít xin lỗi và hứa rằng từ đó trở đi, Chân Thành sẽ luôn ở bên cạnh để dẫn đường cho Tình Yêu. Những người bạn khác rất thương Tình Yêu nên cũng quây quần xung quanh, nói rằng họ sẽ lần lượt chăm sóc cho Tình Yêu.
       Kể từ đó, Tình Yêu có rất nhiều người bạn Cảm Xúc, có lúc đi với người bạn này và có lúc đi với người bạn khác. Nhưng người ta nói với nhau rằng Tình Yêu và Chân Thành thì lúc nào cũng đi cùng nhau.

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

TÓC MẸ

      Tóc M
Cũng một thời mái tóc đã từng xanh
Thả óng ả trên vai người thiếu nữ
Đã một thời bao người trai mến mộ
Mái tóc mềm sóng sánh của mẹ tôi.

Nhớ ngày xưa mẹ gội mái tóc dài
Nước bồ kết quyện hương nhu thơm lắm
Lá bưởi, hoắc hương, cỏ mần trầu thêm óng
Con ngủ giấc lành trong hương tóc mẹ bay…

Cõng bao nắng, gội bao mưa, bao cay cực ở đời
Bao vất vả, âu lo lên đời mẹ
Những sợi tóc cũng già đi … Lặng lẽ…
Tự bao giờ, nét xuân cũng dần trôi…

Xót xa nhiều! Ôi, thương lắm mẹ ơi !
Những sợi tóc nay mỗi ngày thêm bạc !
Bàn tay mẹ run run vun từng lọn
Nét bạc vương mềm trên khóe mắt cũng răn reo.

Năm tháng vô tình ! Ai có thể chạy theo ?
Tóc mẹ bạc cho tóc con xanh mượt
Nếu trên đời, ai giúp con điều ước
Con sẽ ước ngay rằng : cho tóc mẹ mãi xanh…

Biết làm sao để mẹ lại ngày xanh ?
Để con được bình yên bên mẹ
Chẳng ưu tư, chẳng lo thời gian làm phai tóc mẹ
Để con ngủ yên lành trong hương tóc mẹ bay…

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

ĐỊNH LUẬT "BẢO TOÀN ... SỨC KHỎE"

ĐỊNH LUẬT “BẢO TOÀN … SỨC KHỎE”

(Sang tuổi blog mới, có vài câu thất ngôn Ngân Đỗ thử nhập vai để thay đổi khẩu khí chút! Có gì thất lễ, xin được lượng thứ! Mời bà con cùng họa !) 
Ở bẩn xem ra lại sống lâu
Đời mấy ai nguy bởi bẩn đâu ?
Tuy bẩn nhưng lòng ta sạch sẽ
Hơn người bóng bẩy dạ hiểm sâu !
Cái rét mùa đông đang bủa lưới
“Định luật bảo toàn…” phải thuộc làu
Sức khỏe là vàng, ta phải giữ
Đợi ngày nắng ấm, tắm - muộn đâu?


       RŨ … BỤI TRẦN

Lâu rồi mới mở cái bản thân
Nắng ấm cho nên được tắm trần
Dội hai ba gáo, lên mùi giấm
Kì dăm bảy cái, ghét loang chân
Ghét cháu ghét con đua nhau rụng
Ghét tự bao ngày cứ chen chân
Lũ ghét mau trôi, đừng ngoan cố
Đừng cản thân ta rũ bụi trần!
 

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

NGẪU HỨNG THEO NHỮNG VẦN THƠ

                                Tri ân các bạn Blog !

     Mải rong ruổi trên con đường mưu sinh, suýt nữa Ngân Đỗ quên mất ngày SINH NHẬT BLOG của mình. Đến ngày 15 tháng 12 năm 2014 là Blog của Ngân Đỗ tròn một năm tuổi, kể từ khi Ngân Đỗ tập tọng đăng thử bài đầu tiên. Một năm qua, dẫu biết những bài đăng của mình còn vụng về, gượng gạo nhưng Ngân Đỗ  đã rất hân hạnh được giao lưu, chia sẻ với nhiều bạn bè blog - những người bạn dẫu có thể không gặp ngoài đời nhưng là nguồn động viên tinh thần rất lớn đối với Ngân Đỗ. Đó là những người bạn rất nhân văn, đã mở rộng tấm lòng đón Ngân Đỗ vào làng G+. Chính các bạn đã giúp Ngân Đỗ được trải nghiệm thêm những cảm xúc, được đón nhận thêm vẻ đẹp tình người, được tiếp thêm niềm yêu văn chương và cũng học hỏi thêm kinh nghiệm.
 Một năm vui biết bao nhiêu
Có thêm bè bạn sớm chiều ghé thăm
Nghĩa tình tròn vạnh trăng rằm
Dẫu cho cảm xúc khi thăng khi trầm
Không đối diện, vẫn đàm tâm
Cùng nhau chia sẻ những vần tâm giao
Một năm hạnh phúc xiết bao
Cảm ơn bè bạn đã trao tâm tình...
        Dựng lên ngôi nhà tuy còn đơn sơ nhưng Ngân Đỗ rất vui vì bè bẹn đã không chê nơi xoàng xĩnh, rất hân hạnh được tiếp chuyện cùng bạn bè; mong người qua hãy để lại dấu hài để Ngân Đỗ còn có dịp theo chân đến thăm nhà bạn. Nhân dịp này, Ngân Đỗ xin chia sẻ một bài đăng cũ, coi như đó là chiếc bánh sinh nhật blog của mình. XIN TRÂN TRỌNG MỜI BẠN BÈ XA GẦN, NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN MỚI, ĐẾN CÙNG CHIA VUI !


Lời thơ ai thả giữa đời
Tôi đem lượm lấy chơi vơi nỗi buồn...
Lời thơ có hình nước non,
Con cò trắng, chú dế buồn ngâm thơ.
Lời thơ có cả bốn mùa
Cánh diều nhỏ, thuở ấu thơ mơ mòng.
Có con đò nhỏ sang sông
Có vầng trăng khuyết trăng tròn tháng năm.
Có nhiều ước vọng xa xăm
Hằn trong mắt mẹ long đong phận người.
Ước mơ hoài vọng xa rồi
Bao nhiêu cay đắng rối bời ruột gan.
Có con én nhỏ lạc đàn
Có lời dan díu díu dan một thời.
Lời thương nào gửi cho tôi ?
Lời thương nào gửi cho người phương xa ?
Lục bình vẫn tím màu hoa
Dòng sông tím. Tím la đà chiều hoang…
Có chàng đông ấy cô đơn
Có sinh nhật buồn theo gió bay sang…
Tôi đi lượm khắp non ngàn
Vườn thơ đẹp, nắng dát vàng muôn hoa.
Thêm yêu bè bạn gần xa
Lời thơ chan chứa bao la nghĩa tình…